Nhà tài trợ
Tuổi trẻ Online
 
Tìm kiếm nâng cao
 
 

THI VIẾT

Hãy bầu chọn Việt Nam vào các kỳ quan thiên nhiên thế giới: vịnh Hạ Long,động Phong Nha- Kẻ Bàng, đỉnh Fanxipan...

 

Hạ Long tri kỷ

Tôi đến Hạ Long khi đang có tâm trạng buồn và cần một khoảng thời gian để nghỉ ngơi. Hạ Long đón tôi bằng một cơn mưa nhỏ. “Ngắm Hạ Long trong mưa cũng hay”, tôi nghĩ bụng và quyết định vẫn đi thăm vịnh.

Chẳng phụ lòng tôi, đảo đá trong mưa, vốn phủ một lớp cây cổ thụ xanh thẫm, như thể vững chãi hơn mà thoáng đãng hơn, vừa nên thơ, mơ màng vừa hùng vĩ, huyền sử. Chiếc thuyền dơi nâu đỏ đưa tôi đi sâu vào vùng vịnh với rất nhiều đảo đá và dường như hình dạng của chúng đang biến đổi kì diệu từ nhiều góc nhìn của tôi.

Hơi nước khá lạnh, tôi phải mặc một chiếc áo khoác mỏng. Hít một hơi thật sâu rồi thở ra, thấy lòng nhẹ đi bao nhiêu. Thiên nhiên kì vĩ quá khiến con người trở nên thật nhỏ bé, và cái nỗi buồn của mình tự nhiên cũng thành ra không đáng kể! 

 

Hạ Long - Ảnh: Thanh Hương (ảnh tư liệu)

Ngày mới, sóng nước rất lặng. Tôi thuê thuyền kayak, tập chèo và thả mình trôi xuôi dòng, len lỏi giữa nước, giữa núi. Mải ngắm cảnh, quay lại thấy thuyền đã đi một đoạn khá xa, ra mình chèo cũng khá phết. Và nhận ra rằng mình cũng thích phiêu lưu, thích tự mày mò. Bất giác lại khám phá ra một con người khác của chính mình.

Đã tự hứa là sáng hôm sau sẽ dậy thật sớm để đón bình minh, nhưng có lẽ do chèo mệt quá nên tôi đánh một giấc đến gần trưa. May mà Hạ Long còn để dành cho tôi cảnh mặt trời lặn. Biển rực rỡ với một lớp ánh sáng màu vàng dát lên mặt nước, chen qua những khối núi đủ hình thù tạo thành những dải sáng đủ màu, hệt như một cảnh phim thần thoại. Gió biển lúc này cũng mát hơn, mơn man dìu dịu. Giang tay rộng hết cỡ để đón gió, chợt thấy lòng mình cũng muốn mở thật rộng. Bây giờ mà có ai bên cạnh, tôi sẽ yêu người đó mất thôi!

Đi đến xứ nào, tôi cũng không quên thưởng thức những món ăn lạ ở đó. Hạ Long đãi tôi món chả mực. Con mực tươi roi rói vừa được kéo lên từ biển, băm nhỏ và chiên lên trong dầu nóng, ăn kèm với mớ rau mùi và một vốc xôi. Ăn xong, tôi gọi thêm một phần nữa, gói lại để dành ăn tiếp, nhưng một lát sau, ăn lại thấy mất ngon ngay. Vậy ra món Hạ Long thì phải ăn giữa lòng Hạ Long.

Người ta đến Hạ Long, thăm thú, đi rồi nhớ Hạ Long, tôi cũng nhớ. Người ta yêu Hạ Long, tôi cũng yêu. Nhưng có ai thấy hợp ý, tri kỉ với Hạ Long như tôi không nhỉ? Đến Hạ Long, đến với kỳ quan hùng vĩ vượt quá sự tưởng tượng của con người, tự nhiên thấy không còn không gian, thời gian, không còn những giới hạn, không còn những suy nghĩ mòn cũ.

Giữa một vùng trời biển bao la, tôi bắt gặp một điều gì đó không chỉ là những nếp đá gẫy, những đỉnh núi vút cao khỏi mặt biển. Nhìn những hòn núi cứ như muốn vút lên thật cao để vươn rộng ra cùng với mây trời, tôi cảm giác những khối đá khổng lồ của Hạ Long như đang chứa đựng một bài học, một triết lý về sự bền bỉ, sự vươn lên. Rồi tự nhủ: giờ tôi đã hết buồn, nên tôi sẽ đứng dậy và bước tiếp!

NGUYỄN DIỆU VŨ

 
 
Bình luận
Tên của bạn:  
Địa chỉ email:    
Chủ đề:  
Nội dung bình luận:  

(Số kí tự tối đa: 150)   Bạn còn lại ký tự.