Huyền diệu Hạ Long
Chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình trên vịnh Hạ Long. Tôi hít một hơi dài, chà, khoan khoái quá. Khắp nơi quanh con tàu của đoàn chúng tôi đều vương ánh nắng vàng rực rỡ hắt xuống làn nước trong xanh tạo nên thứ ánh sáng lung linh, lấp lánh như ngọc vậy.
Kỳ lạ thay nắng to nhưng không hề oi nồng, bức bối, trái lại thoáng mát, trong lành vô cùng. Trước khi đi tôi đã kịp trang bị cho mình một vốn kiến thức kha khá về tên gọi của các đảo và các hang động, ấy vậy mà khi tận mắt nhìn thấy, tôi vẫn bị choáng ngợp. Như một đứa trẻ, tôi vít tay chồng: "Anh ơi em quên mất tên hang vừa vào rồi, là hang Sửng Sốt đúng không anh nhỉ?". Thật lòng tôi lại như say, say vì hoa mắt trước quang cảnh thật mà đẹp như mơ và vì không nhớ được hết vị trí cũng như tên của các hòn, các đảo, các hang động. Con tàu đưa chúng tôi đi cứ len lỏi, luồn lách, vào rồi lại ra, ra rồi lại vào, quanh co trải dài như vô tận.
 |
| Cảnh trên vịnh Hạ Long qua ống kính của chúng tôi |
Trời đang trong xanh bỗng nhiên trở nên âm u. Lạ thật, lúc nãy trời nắng đã đẹp rồi, giờ mây đen kéo đến sao nơi này vẫn đẹp thế, một vẻ đẹp huyền bí. Rồi những hạt mưa rơi rơi, mặt nước như có vô vàn những vì sao đang dắt tay nhau nhảy múa. Mưa chừng nửa tiếng, trời lại quang và hửng nắng. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã quá ưu ái ban cho cả nắng, mưa để chúng tôi có dịp chiêm ngưỡng và so sánh tiết trời nào vịnh Hạ Long đẹp hơn. Nhưng tôi không so sánh được vì trời nắng hay mưa vịnh Hạ Long đều có nét đẹp riêng không thể diễn tả hết bằng lời.
Nắng được một lúc thì hoàng hôn buông xuống, loáng một cái trời đã tối, không khí lạnh hơn ban ngày một chút nhưng vẫn rất dễ chịu. Trên trời dần xuất hiện những ngôi sao nhỏ sáng lấp lánh, trông thật vui mắt.
Tàu chúng tôi nghỉ ăn tối. Lúc mới tới còn mệt, sau đó lại mải ngắm quang cảnh thiên nhiên, giờ tôi mới để mắt tới con tàu nơi chúng tôi đang ngồi. Tàu trên biển mà tiện nghi như khách sạn trên bờ, đồ ăn cũng khá ngon. Nghỉ ngơi một lúc, mọi người bắt đầu ngồi xem câu mực đêm. Những con mực cắn câu được kéo lên tươi rói, khác hẳn những chú mực tôi vẫn nhìn thấy ngoài chợ ở Hà Nội. Thế rồi chẳng biết từ lúc nào tôi chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành.
Bỗng nhiên tôi bị chồng lay dậy. Tôi định càu nhàu vì bị anh phá tan giấc mơ đẹp, nhưng tôi không thể vì bình minh trên vịnh trước mắt tôi đẹp quá, cứ mờ mờ rồi từ từ sáng dần ra, những tia nắng sớm đầu tiên bắt đầu luồn qua các núi đá sừng sững giữa biển nước và hắt xuống con tàu đang neo đậu của chúng tôi thứ ánh sáng vàng nhè nhẹ, dìu dịu. Mọi người trên tàu đều bật dậy ngắm bình minh. Chẳng ai nói với ai câu nào, tôi biết mỗi người đều đang tận hưởng và lưu lại trong mình cảm giác tuyệt vời.
Vẫn còn rất nhiều cảnh đẹp về thiên nhiên cũng như cuộc sống bình dị, dân dã, ấm áp tình người của ngư dân chốn này tôi muốn kể với các bạn, nhưng "trăm nghe không bằng một thấy" nên tôi dừng bài viết tại đây. Chúng tôi chắc chắn sẽ quay lại và cho các con đi cùng, vì chuyến đi này của chúng tôi mới chỉ tới được một phần rất nhỏ trong vịnh Hạ Long...
N.T.H.M.