Chinh phục "nóc nhà Đông Dương"
Tiếng còi tàu vội vã của sân ga Hà Nội làm tăng thêm sự căng thẳng và hồi hộp cho 19 thành viên trong đoàn đêm xuất phát. Chúng tôi đang chuẩn bị bước vào một hành trình leo núi đặc biệt trong 4 ngày - hành trình chinh phục đỉnh cao hùng vĩ 3.143m của dãy Hoàng Liên Sơn - đỉnh Fanxipăng (Fansipan) hay còn gọi là nóc nhà Đông Dương.
 |
| Biển mây Fanxipăng - Ảnh: Quỳnh Anh |
Thời tiết rất lý tưởng khi nhóm F19 chúng tôi bước chân vào cửa rừng Hoàng Liên Sơn, trời xanh, nắng vàng như mật ngọt, không khí dịu mát và lòng người háo hức. Theo lộ trình, đoàn sẽ đi theo một tuyến đường mà ngay đến dân đi rừng chuyên nghiệp thời đó cũng ít khi theo, bắt đầu từ bản Cát Cát - Lào Cai men theo sườn núi để vòng sang địa phận Hoàng Liên trên đất Lai Châu, đến ngày thứ 3 sẽ tiếp cận đỉnh Fanxipăng và trở về theo đường Trạm Tôn vắt vẻo qua khu rừng cháy.
Hướng dẫn viên và các porter người dân tộc Mông (người giúp khuân vác đồ và trợ giúp chuyến đi) đều rất dễ gần và dễ mến. Bước chân họ rảo thoăn thoắt trên những sườn núi đầy đá sỏi và cây bụi, nhảy nhanh như sóc trên những phiến đá cuội nằm ngổn ngang dưới lòng suối và luôn miệng nói những lời động viên không chỉ với 6 cô gái mà còn với cả 13 chàng trai trong đoàn.
Họ luôn là người đến điểm nghỉ chân trước tiên để dựng lều - thổi lửa, chuẩn bị đồ ăn. Và họ cũng luôn là người đi sau cùng để nhổ trại và thu gom rác rưởi đem tiêu hủy, gìn giữ môi trường. Chúng tôi cám ơn và sau này vẫn còn nhắc mãi đến A Lầu, A Lủ... những chàng trai Mông hồn hậu và đảm đang; họ đã hát và cùng chia sẻ tình cảm với chúng tôi bên bếp lửa hồng giữa rừng sâu hoang lạnh, trong điệu khèn lá man dại và tình tứ quanh quẩn trên mái lều để chúng tôi quên đi những mệt nhọc của một ngày dài leo trèo vòng quanh sườn núi với chiếc ba lô đồ cá nhân chỉ muốn bỏ lại giữa rừng sau mỗi bước chân. Phải chăng chính cái tình Fanxipăng ấy đã giúp nhóm chúng tôi không ai bỏ dở hành trình?
 |
| Đường lên "nhóc nhà Đông Dương" - Ảnh: Quỳnh Anh |
Và cái hùng vĩ điệp trùng của khung cảnh thiên nhiên, núi tiếp núi, rừng tiếp rừng, mây la đà bay như những tấm áo choàng huyền hoặc, những thung lũng thảo quả xanh mê mải, những con suối dài miên man rêu và lá mục, rừng tùng la hán ở độ cao 2.900m lộng lẫy như một bức tranh thủy mặc, khu rừng trúc dầy đặc khác nào thập diện mai phục, và vị chè tuyết san ngọt ngào với tất cả tinh hoa của đất trời… tất cả đã cùng nhau đốt cháy lên ước mơ chinh phục “nóc nhà Đông dương” của chúng tôi. Giây phút ấy cuối cùng cũng đến…
 |
| Hùng vĩ Hoàng Liên Sơn - Ảnh: Quỳnh Anh |
Người đầu tiên trong nhóm chinh phục đỉnh cao 3.143 m của F19 là một bác trai nhiều tuổi nhất đoàn, tóc đã điểm bạc. 9g sáng ngày thứ ba, người vô địch nhóm cầm bức ảnh chân dung của người mẹ mới mất, rưng rưng khóc khi nói vào ống kính máy quay cá nhân: “Mẹ ơi, con đã cùng mẹ chinh phục Fanxipăng”.
Người cuối cùng trong đoàn lên đỉnh sau đó gần 2g đồng hồ. Có nhiều lúc tưởng như đã kiệt sức và thua cuộc, nhưng bằng tất cả tình yêu và niềm đam mê, bằng lời động viên của bạn đồng hành, bằng tiếng hò hét thôi thúc của đồng đội trên đỉnh cao… thành viên thứ 19 đã đặt chân trên nóc nhà Đông Dương trong tiếng hò reo ngất trời…
Chúng tôi đã nắm tay và khoác vai nhau, gào lên trong tiếng gió rít ầm ào quanh mỏm đá, mây phủ trắng những đỉnh núi hùng vĩ và tráng lệ bốn xung quanh. Cờ Tổ quốc tung bay trên nóc nhà Việt Nam, tiếng hát Quốc ca vang dồn, vượt trên đầu ngọn núi ngọn gió, tiếng hát mang theo sức mạnh của tuổi trẻ, tình yêu dành cho Tổ quốc mình, và thay lời cảm ơn dành cho tất cả những thành viên đã tham gia chuyến đi…
F19, ngày ấy đã xa rồi nhưng ngày ấy sẽ còn sống mãi, ngày chúng mình đã cùng nhau chinh phục “Nóc nhà Đông Dương - Fanxipăng”.
 |
| Núi tiếp núi, rừng tiếp rừng - Ảnh: Quỳnh Anh |
 |
| Rừng tùng la hán như bức tranh thủy mặc - Ảnh: Quỳnh Anh |
TRẦN THU THỦY